Hôm sau, trời quang mây tạnh, màu xanh da nhuộm thắm cả mây trắng.
Lúc Quý Như Yên tỉnh lại, phát hiện giường có người đứng bên giường, làm nàng sợ hết hồn, "Ai?"
Dau khi khôi phục tầm nhìn, thì ra là Lạc Thuấn Thần.
"Tại sao ngươi lại ở đây?"
Quý Như Yên có chút bất ngờ nhìn hắn, trong một tháng này, Lạc Thuấn Thần đều an dưỡng thân thể, cũng không vận hành tâm pháp, hắn ngoan ngoãn nghe theo lời nàng dặn dò phải dưỡng vết thương trên người cho tốt.
"Như Yên, ta vừa nói chuyện với ngoại tổ phụ xong rồi, hai người chúng ta đi săn bắn trước, còn ngoại tổ phụ sẽ lặng lẽ mang Thiên Bà Bà về phủ tướng quân ở Độc Hiết thành, để tránh Thiên Bà Bà xuất hiện tại Cổ Thú Hành cung, đến lúc đó lại không biết phải giải thích với chư võ bá quan về lại lịch của bà bà như thế nào."
Lạc Thuấn Thần nhìn chằm chằm vào nàng rồi nói ra chủ ý của mình.
Quý Như Yên nghe vậy, gật gật đầu, "Ta hiểu ý của ngươi, vậy thì cứ làm theo lời ngươi nói. Ta cùng ngươi đi săn bắn, sau đó để ngoại tổ phụ âm thầm mang theo bọn họ về Độc Hiết thành trước. Sau khi an bài xong, họ chỉ cần về hội họp với chúng ta ở Cổ Thú Hành cung là tốt rồi."
"Nàng thật là hiểu ý ta". Lạc Thuấn Thần khẽ mỉm cười.
Quý Như Yên từ trên giường ngồi dậy, "Vậy khi nào chúng ta xuất phát?"
Lạc Thuấn Thần tiện đà đáp, "Ngoại tổ phụ cũng lo lắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210395/chuong-585.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.