Edit + beta: haquynh1812
Lạc Thuấn Thần cúi đầu nhìn đôi bàn tay mình khẽ run rẩy.
Quý Như Yên để ý sự khác thường của hắn, chĩ khẽ nắm lấy tay hắn, giọng như châu ngọc: “Ta sẽ đứng ở bên cạnh chàng, bất kể đối phương mạnh tới mức nào, chúng ta tuyệt đối không đầu hàng.”
“Như Yên! Cảm ơn nàng ở bên cạnh ta lúc này.”
Lạc Thuấn Thần nóng bỏng nhìn nàng, khiến tim Quý Như Yên đập lỡ nhịp.
Chỉ thấy dáng hắn đứng thẳng, mắt anh mày kiếm, ẩn chứa sự sắc bén, môi mỏng, đường nét góc cạnh, cao lớn nhưng không tục từng, cao ngạo như chim ưng trong đếm, khí thế lạnh lùng bức người, cả người cường thế kiêu ngạo đứng giữa thiên hạ.
Hắn như vậy, khiến Quý Như Yên không cách nào tránh khỏi mị lực.
Khó khăn dứt mắt ra, nàng nhìn ngoài cửa sổ, trăng treo lơ lửng trên không, lộ ra ánh sáng bàng bạc lạnh lẽo.
Lão tướng quân thấy hai người tình sâu ý đậm, khẽ ho nhẹ một tiếng: “Các ngươi về phòng nghỉ ngơi cho thật tốt, sáng mai còn trò hay để xem. Nếu không dưỡng đủ tinh thần, sao có thể ứng phó với đám tiểu sửu nhảy nhót kia?”
“Ông ngoại, cháu đã biết.”
Lạc Thuấn Thần trả lời ông.
Quý Như Yên đứng ở bên cạnh hắn, phu xướng phụ tuỳ.
Trở lại căn phòng nhỏ, Quý Như Yên nhìn về phía tiểu gia hoả nói: “Tham ăn, ngươi nghe cho kỹ đây! Cấm không được ăn lung tung đồ đạc trong nhà, nếu không ta không tha cho ngươi.”
“Ai Ô!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210380/chuong-592.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.