Edit:haquynh1812
“Túc vương thúc thúc, người còn đang bị thương, nếu Như Yên nhận ứng chiến, chỉ sợ sẽ bị người khác nói cậy trẻ bắt nạt già.”
Quý Như Yên nhếch môi, cười nhợt nhạt.
“Thối lắm, bổn vương già chỗ nào.”
Túc Thân vương tức giận, chửi tục.
Nhưng lại khiến Quý Như Yên gật đầu.
“Nếu thúc thúc đã nói mình không già, vậy Như Yên cũng miễn cưỡng chấp nhận khiêu chiến. Có điều Như Yên không muốn đánh vô ích, người xem có phải nên đặt thêm chút tiền thưởng cho trận đấu?”
Túc Thân vương sửng sốt, “Ngươi muốn tiền thưởng gì?”
“Nếu ta thắng, người phải gả quận chúa Nhã Linh cho đại công tử Phượng gia, Phượng Từ Ân.”
Quý Như Yên nói thẳng ra mục đích của mình.
Túc Thân vương trừng mắt liếc nàng: “Nếu ngươi thua?”
Quý Như Yên: “Tùy ngài ra điều kiện.”
“Nếu ngươi thua, bổn vương muốn chặt hai chân của ngươi.”
Túc Thân vương cười quái dị.
Đúng vậy, đây chính là Túc Thân vương, không thể chấp nhận người khác có võ công cao cường hơn mình, nên khi khiêu chiến thắng đối phương, ông ta sẽ hủy hoại đối thủ.
Vì thế, Túc Thân vương tồn tại như một cơn ác mộng.
Cũng chính vì tiếng ác đồn xa, nên ở Đôn Nhạc Châu không ai dám trêu chọc ông ta.
Trước đó, Lạc Thuấn Thần muốn để quận chúa Nhã Linh cùng Phượng Từ Ân tới với nhau cũng lo lắng vấn đề này.
Còn một nguyên nhân khác, Túc Thân vương tuyệt đối bao che khuyết điểm.
Chỉ cần là người thân,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210273/chuong-643.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.