Edit: haquynh1812
“Dù ta cưới quận chúa Nhã Linh, có thể bảo vệ được Phượng gia sao?”
Phượng Từ Ân nhìn thẳng Lạc Thuấn Thần, hỏi lại.
Lạc Thuấn Thần gật đầu: “Có thể! Bởi vì Túc vương thúc là người rất bao che khuyết điểm. Chuyện ngươi với quận chúa Nhã Linh khiến thúc thúc nổi giận là vì, tưởng ngươi muốn người sang bắt quàng làm họ, nên mới lỗ mãng ra tay khiến ngươi bị thương. Túc vương thúc yêu nữ nhi như mạng, nổi tiếng ở Đôn Nhạc Châu.”
Lạc Thuấn Thần giải thích xong, Phượng Từ Ân mới hiểu, khó trách ngày đó Túc Thân vương không nghe bất cứ ai, trực tiếp ra tay với mình.
“Ngươi nghĩ thế nào? Cưới hay không cưới tổng phải nói một câu. Nếu không thánh chỉ hạ, tới lúc đó không muốn cũng phải cưới! Túc Thân vương là người hẹp hòi, không chấp nhận được người khác đánh mặt mình.”
Lạc Thuấn Thần sẽ không nhiều lời vô nghĩa, trực tiếp hỏi quyết định của hắn.
Phượng Từ Ân mỉm cười: “Ta cưới!”
Lạc Thuấn Thần nhìn nhìn hắn: “Là thật tâm muốn cưới sao? Nếu cưỡng ép, vẫn đừng nên cưới.”
“Là thật tâm, tất cả làm phiền thất điện hạ lo liệu.”
Ánh mắt Phượng Từ Ân trong suốt, không rối rắm mê man như trước.
Lạc Thuấn Thần thấy chuyện đã ổn thỏa, cũng đứng dậy: “Một khi đã như vậy, ta đây đi trước.”
“Ngươi không chờ Như Yên sao?”
Phượng Từ Ân có chút bất ngờ.
Lạc Thuấn Thần nở nụ cười: “Không cần, hai huynh muội các ngươi lâu ngày không gặp có nhiều chuyện cần nói.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210219/chuong-672.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.