Edit + Beta: Đông Vân Triều.
"Tham ăn, trở về!"
Quý Như Yên vội vàng kêu tiểu tử chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn kia về.
Tham ăn khinh bỉ nhìn thoáng qua mãnh thú, lúc này mới ngạo kiều tiêu sái quay về Quý bên người Như Yên.
Quý Như Yên không để ý đến tham ăn, ngược lại nhìn một vị khách không mời mà đến ở trên cây, sâu kín nói rằng, "Nguy hiểm đã qua, ngươi có đúng hay không cũng nên xuống?"
Tham ăn lúc này mới phát hiện, trên cây có người!
Bóng đen trên cây bỗng rơi xuống đất, "Tạ ơn cô nương đã xuất thủ tương trợ."
Quý Như Yên liếc mắt, "Lại đây."
Mời đối phươngvào sơn động, Lạc Thuấn Thần vẫn ngồi ở một bên, thỉnh thoảng cho thêm chút củi vào đống.
Lúc bóng đen kia đi vào sơn động, Quý Như Yên lúc này mới phát hiện, nàng một thân mặc áo bào bạch sắc, chắc hẳn chạy trốn trong rừng nên dính rất nhiều bùn đất.
Tóc đen bóng, búi tóc xốc xếch, trang sức chỉ vỏn vẹn hai chiếc trâm cài.
Có thể nói, tình cảnh của cô nương này thực sự là chán nản bất kham.
Quý Như Yên đi tới, đưa cho nàng một chiếc khăn, "Tiên rửa mặt rồi hãy nói! Thuấn Thần, chàng có thể giúp ta xử lí sạch sẽ đống dê heo kia được không? Ngày hôm nay nếm thử cũng không tệ."
"Được."
Lạc Thuấn Thần biết, nàng đang kiếm cớ để hắn tránh mặt một lúc, cũng để vị cô nương này chải chuốt.
Quý Như Yên tiếp tục trông nồi cơm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210118/chuong-722.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.