Edit+ Beta: haquynh1812
“Vạn Đức hầu không thoát được, những người còn lại ta vẫn đang điều tra. Tóm lại chỉ cần bọn họ ra tay, đừng hòng thoát.”
Lạc Thuấn Thần lộ ra sát khí.
“Bất kể thế nào, sớm muộn gì cũng sẽ tính toán món nợ này với bọn họ. Chàng đừng vội đối đầu với bọn họ, vẫn còn bốn đại hầu phủ, chúng ta sẽ có cơ hội.”
Quý Như Yên trấn an hắn.
Lạc Thuấn Thần lắc đầu: “Trước kia, ta vì khiến bọn họ trả giá đắt, yên lặng chấp nhận bệnh nổi ban phát tác. Ta chưa từng nghĩ mình có thể khỏi bệnh! Như Yên, là sự xuất hiện của nàng, khiến ta hiểu, đám thù nhân đó không phải vị trí số một.”
Á....
Đang yên lành sao lại kéo lên người nàng.
Quý Như Yên cúi đầu không nói tiếp, bởi vì nàng thật sự có lòng đề phòng hắn.
Hai người thành thân đều do nhu cầu, cần thực lực của đối phương hỗ trợ.
Lạc Thuấn Thần nhìn ra được nàng khó xử, hắ đứng dậy, cúi đầu khẽ hôn lên trán nàng.
“Trời không còn sớm, nàng đi nghỉ đi.”
Dứt lời, không chờ Như Yên phản ứng hắn đã ra khỏi phòng.
Quý Như Yên nhìn theo bóng Lạc Thuấn Thần, trong lòng ngũ vị tạp trần.
“Ô!Ô.”
Mỗ nữ hoài xuân.
Hoài xuân.
Quý Như Yên quay đầu, trợn mắt nhướng mày lườm tiểu tử kia, ném chén trà trong tay về phía hắn: “Ngươi nói hươu nói vượn gì thế, hoài xuân cọng lông ý.”
Tham ăn không sợ Quý Như Yên, giơ móng vuốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210112/chuong-726.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.