Edit+ Beta: haquynh1812
“Bẩy ngày? Đều đặn như vậy?”
“Vẫn đều đặn như vậy.”
Tư Đồ Mộng Nguyệt cười: “Như Yên tỷ tỷ lần đầu tới nước Bồ Đề ah?”
“Umh.”
Trước kia chu du khắp đại lục, nàng cũng không nhớ ra phải tới Bồ Đề, dù sao quá xa, một phần khác là do tuổi tác của nàng.
Bây giờ tới đây, bên cạnh còn có gia tộc Tư Đồ, dĩ nhiên Quý Như Yên sẽ không bỏ qua cơ hội này: “Tư Đô cô nương, lần này trở về sẽ không bị phụ thân trách phạt chứ?”
Tư Đồ Mộng Nguyệt gật đầu, vẻ mặt có chút lúng túng: “Ta thà rằng bị phạt, cũng không muốn tiếp tục chạy trốn. Khiên cho tên Dã Dương đầu heo kia đuổi tán loạn.”
“Đừng nghĩ như vậy, sẽ không ai trách cô nương đâu.”
Quý Như Yên mỉm cười: “Nhưng mà không phải người Tư Đồ gia đều là cao thủ dùng kiếm sao?”
“Đó là bọn họ, không phải ta. Ta.... Có thể coi như phế vật của Tư Đồ gia đi.”
Tư Đồ Mộng Nguyệt cười chua xót.
Quý Như Yên có chút kinh ngạc: “Đây là chuyện gì?”
“Từ nhỏ đan điền của ta có vấn đề, không thể tu luyện kiếm thuật của Tư Đồ gia, tự nhiên trở thành phế vật.”
Tư Đồ Mộng Nguyệt có chút tự giễu, rồi lại thờ ơ.
‘Vậy sao cô nương lại trốn thoát khỏi ngọn núi kia? Cô nương không có kiễm kỹ, khác gì đùa với mạng của mình!”
Quý Như Yên không hờn giận nhìn Tư Đồ Mộng Nguyệt, nàng ta không biết nếu không có thực lực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210108/chuong-727.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.