*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tất cả những người của Thượng Thanh Cung đều trợn to mắt, ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mặt.
Lúc này Phan Lâm đã vọt vào trong đám đệ tử của Giang Hương Thư Các.
Tựa như những thứ phấn độc kia không hề có chút tác dụng nào với anh, hết thảy anh không thèm để vào trong mắt, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Hai tay Phan Lâm nhấc lên, xoay đám đệ tử Giang Hương Thư Các bao quanh mình hất ra ngoài.
Sức mạnh của anh vô cùng to lớn, những học sinh kia ai nấy đều yếu đuối mong manh, bị anh ném như ném rác hất ra bên ngoài cửa điện Thượng Thanh Cung.
“Bịch bịch bịch...”
Đám đệ tử từng người từng người ngã xuống đất, vỡ đầu chảy máu, vô cùng chật vật.
"Chết đi cho tao!”
Lúc này, tiếng gào thê lương vang vọng.
Cùng lúc đó bốn tên đệ tử lợi dụng lúc Phan Lâm chưa kịp chuẩn bị đồng loạt nhào tới, dùng ngón tay điểm lên bốn huyệt đạo trên người anh.
“Bộp!”
Tiếng vang trầm thấp theo đó truyền ra.
Bốn huyệt đạo này của Phan Lâm toàn bộ trúng chiêu.
"Được lắm!" Giang Thục Hồng vô cùng vui vẻ.
Nhị Tôn Trưởng thấp giọng nói: "Thủ pháp Bê Mệnh Đoạn Mạch!" "Bế Mệnh Đoạn Mạch sao?" "Tôn trưởng, đó là cái gì thế ạ?" Các đệ tử xung quanh vội hỏi ông ta.
"Một loại thủ pháp chí tử" Nhị Tôn Trưởng dừng lại một chốc rôi quát khẽ: "Bình thường đánh vào từng huyệt sẽ không chết người, thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-o-re/693808/chuong-1783.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.