Lời nói của Triệu Minh Nguyệt, khiến đám phụ nữ vô cùng tuyệt vọng.
Bọn họ bị đẩy vào đường cùng, bị đẩy tới rìa vách núi đen.
“Nguyệt sư tỷ, tôi không muốn khảo hạch, tôi muốn về nhà, tôi không muốn vào Hồng Nhan Cốc nữa, bây giờ có thể thả tôi vê không?”
Một cô gái khóc nức nở, lớn tiếng la lên.
“Khó mà làm được! Đến nơi này, nhất định phải thông qua nước thay da đổi thịt, hơn nữa Hồng Nhan Cốc tôi là nơi cô muốn vào thì vào, muốn đi thì đi sao? Cô coi Hồng Nhan Cốc chúng tôi là gì hả? Nghe cho rõ đây, lập tức đi xuống cho tôi, ai dám không nghe, tôi giết kẻ ấy!”
Triệu Minh Nguyệt nghiêm khắc hét to: “Tôi nói cho các người biết, cốc chủ đã giao cho tôi quyền sinh sát rồi!”
Sau khi nói xong.
Xoet xoẹt.
Hai đệ tử của Hồng Nhan Cốc ở bên cạnh cùng rút kiếm bên hông ra.
“Hả?”
Mọi người giật mình.
Tất cả đều bị lợi kiếm sáng chói dọa sợ.
Phan Nhã Nam cũng run rẩy, sợ hãi tới cực điểm.
“Lâm sư huynh! Chủ tịch Lâm! Lần này làm sao bây giờ? Tôi không muốn chết, tôi không muốn chết đâu…”
Phan Nhã Nam xoay người khóc cầu xin Phan Lâm.
Phan Lâm hít sâu một hơi, nhỏ giọng nói: “Cô lại đây, tôi châm cứu giúp cô!”
“Châm cứu… Có thể cứu tôi sao?”
“Nếu cô lại lãng phí thời gian, sẽ không cứu được rồi.”
“Được, được! Anh lập tức bắt đầu đi! Nhanh bắt đầu đi!”
Phan Nhã Nam vội vàng dán sát vào Phan Lâm.
Phan Lâm âm thầm lấy kim châm cứu ra, đâm lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-o-re/693449/chuong-1424.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.