Lục Mật không ngờ tới, mấy ngày trước mới nhắc đến Thẩm Tương, hôm nay vừa tiễn Lưu Phạn Ngọc ra cửa đã gặp được ông.
"Quận chúa gần đây có khỏe không?" Thẩm Tương cười nói, hôm nay ông đến một mình, không dẫn theo người khác.
Lục Mật hơi gật đầu, nàng đã biết vì sao tổng quản phải đợi ngoài cổng, cùng Thẩm Tương trò chuyện vài câu, liền để tổng quản đưa Thẩm Tương đi tìm cha nàng.
Lục Mật biết Thẩm Tương và cha nàng có quan hệ không tệ, nói ra thì, hai người họ đã từng là phụ tá đắc lực của Hoàng bá phụ. Hiện giờ Thẩm Tương vẫn là cánh tay trái của Hoàng bá phụ, còn cánh tay phải là cha nàng, sớm đã lui về làm một một Vương gia nhàn tản, ung dung tự tại sống qua ngày, cả ngày không đi câu cá thì đi săn bắn, thịt thú rừng vùng lân cận Trường An sắp bị ông ăn sạch rồi...
Nhìn bóng lưng tổng quản và Thẩm Tương rời đi, Lục Mật chỉ nhìn lướt qua, không hề để tâm, xoay người quay về Triều Dương Cư.
Vết thương ở chân Lục Mật vẫn chưa lành hẳn, không thể cưỡi ngựa luyện công, chỉ có thể đến thư phòng đọc sách giết thời gian. Ngồi chưa được bao lâu, mới xem được khoảng hai trang binh thư, một con bồ câu đưa thư đã bay tới khung cửa sổ, phành phạch vỗ cánh thu hút sự chú ý của Lục Mật.
"Giáng Tuyết, mang qua đây." Lục Mật nở nụ cười, nhìn con bồ câu kia, gọi Giáng Tuyết lấy ống trúc nhỏ ở chân chim xuống.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-xach-goc-vay-giup-quan-chua/2492752/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.