Mang tiếng là bắt nhưng lại muốn giết Lục Vũ tại chỗ, dù sao Lục Vũ bị trục xuất khỏi Thanh Sơn tông thì ai còn để ý đến sống chết của hắn?
Cho dù có người trách hỏi thì cũng có thể nói là ngộ sát, có sở đốc tra làm tấm mộc thì còn sợ gì?
Hứa tiễn sư thấy thế, oán giận nói: “Những người này đều là hạng bỏ đá xuống giếng, đáng hận!”
Trương Nhược Dao âm thầm lo lắng, tình huống trước mắt tuyệt đối không có lợi với Lục Vũ, hắn đã đến tuyệt cảnh không thể nào đi vòng được.
Thiết giáp nguyệt vệ y nguyên không xuất thủ, thế nhưng mệnh lệch của Sở Hoài Nam đã ép Lục Vũ lên tuyệt cảnh.
Vân Nguyệt Nhi ánh mắt yếu ớt, than nhẹ: “Ngươi rốt cục cũng không thoát khỏi số mệnh nguyền rủa, phong quang nhất thời, thê lương cả đời.”
Lâm Phong gấp muốn kêu to nhưng lại bị những sư huynh bên cạnh gắt gao che miệng lại, sợ hắn gây họa.
Trước mắt, Đỗ vương gia muốn truy nã Lục Vũ, sở đốc tra lại không chứa chấp Lục Vũ, tình huống như thế thì Lục Vũ ắt hẳn phải chết, ai dám mở miệng xin tha cho hắn thì người đó muốn chết.
Tiểu Đóa sắc mặt phức tạp, không ngờ người cứu tiểu quận chúa lúc trước lại là Lục Vũ.
“Tiểu thư, ngươi ngây ngốc gì nữa. Hiện tại chỉ có ngươi mới có thể cứu hắn.”
Tiểu Đóa nhìn quận chúa đang kinh ngạc ngây ngốc, nhịn không được thúc cánh tay của nàng.
“Tiểu thư, ngươi còn ngây ngốc nữa thì Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2693022/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.