Giờ khắc này, Lục Vũ lại một lần nữa trở thành tiêu điểm của toàn trường, tất cả mọi người nhìn hắn.
Sở Tam Thu vốn phẫn hận trong lòng nhưng nghe được tin này lập tức hả giận, nhịn không được mắng: “Lục Vũ, đồ hèn hạ âm hiểm này, rốt cục cũng không thoát khỏi chế tài.”
Chưởng môn Trương Vân Sơn ngạc nhiên, nhìn vẻ mặt trầm mặc của Lục Vũ, hỏi: “Vương gia, trong chuyện này có hiểu lầm gì chăng?”
Đỗ vương gia khẽ nói: “Người này vô lễ với tiểu nữ, phá đi sự trong sạch của tiểu nữ, bản vương há có thể tha cho hắn!”
“Cái gì, Lục Vũ lại là dâm tặc, rất đáng hận.”
“Quận chúa, nữ thần của ta a. Nghiêm trị Lục Vũ, tuyệt không nhân nhượng!”
“Thật sự nhìn người không nên xem vẻ ngoài, tên Lục Vũ này quá âm hiểm.”
Lời của Đỗ vương gia khiến toàn trường nhiệt nghị, những người vốn ghen ghét Lục Vũ giờ này đều dùng lời nói làm vũ khí.
Tiết Kim Long cười lạnh nói: “Người không có đức, trời tất tru!”
Trương Nhược Dao biến sắc mặt, người như kinh hồng, trong nháy mắt bay tới bên cạnh, chủ động cầu tình cho Lục Vũ.
“Bá phụ, có nhầm lẫn gì chăng? Tên Âu Tuấn này trước đây thua trong tay Lục Vũ nên hận hắn, lời của Âu Tuấn tuyệt không thể tin được.”
Trương Vân Sơn hơi ngạc nhiên, tôn nữ thanh lãnh cao khiết này xưa nay chưa từng nói tốt ai, sao hôm nay lại chuyên môn chạy tới cầu tình thay cho Lục Vũ?
“Có nhầm hay không thì không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2693018/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.