Sở Tam Thu tiếc hận nói: “Các giác còn thâm ảo hơn cả Dục Linh thạch tường nữa cho nên nhất thời nửa khác rất khó lĩnh hội.”
Trương Nhược Dao có chút bất đắc dĩ, nói: “Đêm trăng tròn thoáng qua một cái bức bích họa sẽ biến mất, lần sau lại phải chờ một tháng.”
Trong mắt Sở Tam Thu đột nhiên hiện lên vẻ khác lạ, an ủi: “Còn thời gian, nghỉ ngơi một chút chúng ta lại tiếp tục.”
Trương Nhược Dao khẽ vuốt cằm, nhắm mắt điều tức.
Chỗ tối, Lục Vũ thấy cảnh này thì trong lòng vừa sợ vừa ngạc nhiên.
Kinh hãi là mặt thạch tường này, ngạc nhiên là tại sao Trương Nhược Dao và Sở Tam Thu lại đồng thời xuất hiện ở chỗ này?
“Khu thứ nhất có một khối bia, khu thứ hai có hai mặt tường. Trước mắt hẳn là thông huyền thạch tường thứ hai, không ngờ bọn họ lại tìm ra nó.”
Lục Vũ nhìn mặt thạch tường kia, ngũ thải ban lan khá bắt mắt.
Định nhãn nhìn kỹ sẽ thấy bức bích họa trên thạch tường lóe lên quang mang, nhảy vọt rất nhanh nhưng nhìn lâu thì đầu sẽ đau, thần hồn thụ thương.
“Phệ Hồn Phân Thần pháp!”
Lục Vũ kinh hãi, đây là một loại thuật gây tổn thương thần hồn rất quỷ dị, chỉ có một số rất ít Hồn Thiên sư mới tinh thông loại kỳ thuật này.
Mặt ngoài bức bích họa này được người thi triển Phệ Hồn Phân Thần pháp, mục đích hẳn là phòng ngừa ngoại nhân thăm dò nội dung bích họa.
Bình thường người nhìn lâu sẽ bị choáng đầu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2692979/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.