Truyền thuyết, khởi nguyên của Thanh Sơn tông có liên quan đến thạch tường này, phía trên nó ẩn chứa vô tận huyền bí.
Thượng viện có hơn bốn mươi vị đệ tử chân truyền, đêm nay may mắn đến đây tổng cộng được ba mươi sáu người.
Trương Nhược Dao đứng trước thạch tường, nàng từng đến đây hai lần, lần này là lần thứ ba.
Sở Tam Thư đến đây lần thứ hai, hết sức quen thuộc tình huống nơi này.
Đa phần mọi người mới đến đây lần đầu, trong lòng tràn ngập mong chờ.
Trưởng lão hạch tâm Ngô Trường Hưng nói: “Mọi người trước xem đi, sau đó ánh trăng chiếu nghiêng trên thạch tường sẽ sinh ra dị tượng. Khi đó có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu thì phải xem ngộ tính của mỗi người.”
Huyền cơ trên bức thạch tường này quả nhiên có liên quan đến đêm trăng tròn.
Sở Tam Thu cười lạnh, bí ẩn bực này trước kia trưởng lão không lộ ra, vậy mà bây giờ nói ra hiển nhiên có dụng ý khác.
Lục Vũ mặc dù đứng ở rất xa nhưng nhờ thiên mộc chi nhĩ nên nghe rõ những lời trưởng lão kia nói, trong lòng không khỏi nhiều hơn một phần chờ mong.
Tối nay trăng sáng sao thưa, trời cao không mây.
Ánh trăng màu bạc theo thời gian trôi qua dần hạ xuống bức thạch tường.
“Tới, ánh trăng tới.”
Các đệ tử hạch tâm đều phấn chấn, từng người trợn to hai mắt, ngưng thần tĩnh khí.
Rốt cục ánh trăng màu bạc chiếu xạ lên mặt thạch tường kia, từng đường cong rắc rối phức tạp hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2692977/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.