Đầm nước này không lớn nhưng lại rất sâu.
Lục Vũ sau khi nhảy xuống nước thì cấp tốc chìm xuống dưới.
Đầm nước hơi đục khiến người nhìn không rõ, sau khi xâm nhập đáy nước được năm trượng thì một cỗ khí lạnh ập tới, đầm nước rõ ràng trở nên trong hơn.
Lục Vũ lưu ý tình huống chung quanh, không ít đệ tử vẫn đang tiếp tục chìm xuống dưới, chỗ ấy sóng ngầm cuồn cuộn, thật có dòng nước ngầm.
Bên đầm nước, ngày càng thêm nhiều đệ tử chân truyền tụ hội. Tần Vân, Âu Tuấn, Từ Phàm đã sớm xuống nước, Phương Thanh Sơn, ngũ trưởng lão và những đệ tử khác cũng đều nhao nhao nhảy xuống.
Tiểu Đóa đứng một bên bồi tiếp tiểu quận chúa, đại trưởng lão đứng bên đầm nước chỉ huy.
Dòng nước ngầm uốn lượn xoay quanh, Lục Vũ bơi hơn ba trăm trượng mới tìm được lối ra.
Nó nằm ở một chỗ trong huyệt động, bốn phía đen kịt, có âm thanh giọt nước rơi tí tách, còn cả đường hầm âm u ẩm ướt, mặt đất lưu lại không ít dấu chân.
Lục Vũ quan sát tình huống chung quanh, sau đó biến mất trong đường hầm.
Sau đó không lâu, đám người Từ Phàm, Tần Vân, Âu Tuấn, Phương Thanh Sơn cấp tốc chạy đến, tất cả đều men theo đường hầm đi tới trước.
Tiến lên trăm trượng, Lục Vũ gặp phải một ngã ba, mỗi ngã rẽ đều có dấu chân rất mới.
Trái, giữa hay phải đây?
Thoáng tưởng tượng, Lục Vũ chọn đường hầm ở giữa, sau trăm trượng lại gặp phải một ngã ba khác.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2692968/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.