Khu thứ năm yêu thú hoành hành, thường xuyên sẽ có tiếng kêu đau đớn thảm thiết phát ra.
Yêu thú cấp ba khó đối phó, đệ tử tham dự nhiệm vụ lần này có cảnh giới cao nhất là Tụ Linh lục trọng mà người thấp nhất là Tụ Linh nhị trọng.
Võ sư và trưởng lão đều là Tụ Linh thất trọng, gặp gỡ yêu thú cấp ba lợi hại cũng chỉ có thể nhượng bộ lui binh.
Hắc Vĩ hồ rất giảo hoạt, nó đi quanh khu thứ năm.
Trước đó Lục Vũ không hiểu rõ tại sao đại trưởng lão lại thả nó ra, nhưng suy nghĩ một hồi thì liền hiểu đôi chút.
Nếu như dùng xích khóa Hắc Vĩ hồ lại thì nó sẽ không chủ động tìm tòi bí mật.
Chỉ có thả nó ra thì Hắc Vĩ hồ mới có thể nhờ thiên tính mà tìm ra bí cảnh hậu sơn.
Tần Vân một mực âm thầm lưu ý hành tung của Lục Vũ, muốn tìm cơ hội diệt trừ hắn.
Nhưng đến khu thứ năm yêu thú hoành hành, mọi người phân tán khắp nơi nên rất khó để tìm được người.
“Tần huynh không tập trung hẳn là đang tìm người nhỉ.”
Sau một câu đại thụ, Âu Tuấn đi ra.
Tần Vân cười lạnh nói: “Chuyện của ta không mượn ngươi quản.”
Âu Tuấn cười ha ha nói: “Ta có ý tốt, ngươi sao cự người ngàn dặm thế.”
Tần Vân khinh thường nói: “Ý tốt? Chừng nào ngươi trở thành người tốt vậy?”
Âu Tuấn nhún nhún vai, cười tà nói: “Người luôn có thời điểm là người tốt. Tần huynh nếu muốn tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2692965/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.