Lục Vũ cũng là tam trọng mạch, nhưng hắn chỉ mới đạt cảnh giới này được ba ngày nên chỉ ở tam trọng mạch sơ kỳ, há có thể sánh với Trần Tùng đã ở cảnh giới này được nửa năm.
Gặp phải Liên hoàn cước của Trần Tùng, ánh mắt Lục Vũ lộ vẻ trầm tư, trong lòng đang suy nghĩ cách đối phó.
Liều mạng hiển nhiên là tự tìm tai vạ, bởi so sức mạnh thì Lục Vũ không địch lại Trần Tùng.
Lựa chọn tránh né thì tránh né được hay không cũng là một chuyện, lại dễ mất tiên cơ.
Kiếp trước, Lục Vũ là Thánh Hồn Thiên Sư, mặc dù sức chiến đấu không thực xuất sắc nhưng cảnh giới lại không thấp.
Năm đó có rất nhiều cao thủ dâng tặng cho hắn các loại điển tịch công pháp, thần binh lợi khí, kỳ trân pháp bảo. Nhưng đáng tiếc hắn lại đưa hết cho đôi cẩu nam nữ Mã Linh Nguyệt và Tống Lăng Vân kia, giúp bọn hắn trở thành cường giả của Thần Võ Thiên Vực, còn bản thân hắn lại hiếm khi tu luyện những tuyệt thế kỳ học kia.
Ở kiếp trước, nửa đời trước của Lục Vũ long đong lận đận, đi lên từ một Hồn Thiên sư không tiếng tăm gì.
Về sau, khi Lục Vũ thành danh, bởi vì tĩnh võ hồn của mình mà hắn không thiện chiến đấu, cảnh giới tuy cao nhưng thực lực lại thấp, cả đời cũng không sáng tạo ra được tuyệt kỹ chiến đấu nào.
Tuy nhiên, dù sao cảnh giới của Lục Vũ cũng không thấp, lực chiến dù yếu nhưng cũng có một hai món tuyệt kỹ bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2692769/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.