“Đi chuẩn bị một chút, một canh giờ sau tập hợp tại đây.”
Trưởng lão tứ tông rời đi, phân phó các đệ tử trở về thu thập hành lý.
Lục Vũ quay người muốn đi gấp, ai nghĩ Vân Nguyệt Nhi lại gọi hắn lại.
“Chuyện gì?”
Lục Vũ quay lưng về phía nàng, giọng nói lạnh băng khiến Vân Nguyệt Nhi cảm thấy nhói lòng.
“Đây là vật đính ước khi xưa ngươi tặng ta, bây giờ trả lại ngươi, từ đây, chúng ta không ai nợ ai.”
Vân Nguyệt Nhi từ trong tay áo lấy ra một khối ngọc bội, ánh mắt long lanh toát ra tia nhường nhịn
Lục Vũ quay lại nhìn nàng, từng dòng cảm xúc dần phai đi mắt hóa thành băng lãnh, không còn hiền dịu như ngày xưa.
Vân Nguyệt Nhi không dám mắt Lục Vũ, nhét ngọc bội vào tay hắn liền quay người bước về lại cạnh Tần Vân.
Khối ngọc bội này Lục Vũ đeo trên người từ nhỏ, là vật duy nhất mẫu thân để lại cho hắn, sau khi tiến vào Thanh Sơn tông hắn tự tay đưa cho Vân Nguyệt Nhi.
Bây giờ, tình đã tàn, ngọc đã trả thì còn gì để lưu luyến nữa?
Lục Vũ cúi đầu, khẽ vuốt ngọc bội, đáy mắt sau cùng một tia chấp niệm cứ như vậy biến mất.
Lục Vũ nắm chắc thành quyền, lòng bàn tay truyền đến tiếng vang lốp cốp, khối ngọc bội kia liền bị hắn bóp nát, máu tươi từ trong lòng bàn tay hắn chảy xuống.
“Tình tan ngọc nát, rốt cục có thể buông xuống.”
Lục Vũ không có biểu hiện ra vẻ thất vọng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-vo-thien-de/2692768/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.