Vốn là Hiên Viên Thông cả kinh nhưng lại như có điều suy nghĩ nhìn Ngụy Húc không biết sâu cạn, suy ngẫm một lát thì nhẹ gật đầu:
- Có thể, bất quá cần phải uống chút rượu rồi mới nói tiếp.
Tông Thủ lập tức khẽ giật mình, tai hoạ ngầm Hám Thế Linh Quyết của chính mình đến bây giờ còn không có giải quyết, uống một chút rượu sẽ say, Hiên Viên Thông cũng không phải không biết.
Giờ phút này tình thế cực kỳ nghiêm trọng trước mặt, sắp tới kịch chiến còn uống rượu làm gì?
Không phải muốn mình quá chén rồi cất bước trình diễn tiết mục vì nhi nữ lừng lẫy hi sinh chứ?
Không chỉ là Tông Thủ ngay cả một đám cường giả Huyền Sơn Thành Thiết Cương Điện giờ phút này nghe vậy cũng trợn mắt há hốc mồm.
Ngày hôm nay Tông Thủ xuất hiện này, một thân khí tức rõ ràng không kém gì Hiên Viên Thông đã làm bọn hắn rung động không hiểu.
Nhớ rõ ba ngày trước đó, đám người đã từng bị vị Càn Thiên chi quân, chiến tích kinh người của thành chủ tương lai Huyền Sơn Thành mà là sinh lòng cả kinh.
Mà khi biết được trong đó rất nhiều đồn đãi không hề có căn cứ lại không thèm để ý chút nào, chỉ cho là nghe đồn bậy hoặc có dụng ý khác.
Lúc này tận mắt nhìn thấy vị thế tử này từ sườn núi chậm rãi bước tới, những lời đồn đám người coi là vớ vẩn lại vang lên.
- Khí cơ cảm ứng này là Thiên Vị? Làm sao có thể?
- Chẳng lẽ không đến mười tuổi trảm vài đầu lục giai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-hoang/1431718/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.