Ở tiền thế hắn đã cải thiện võ đạo của mình là như thế, ngày hôm nay tự nghĩ ra Hám Thế Linh Quyết cũng đồng dạng là lấy loại tư tưởng này làm cơ sở.
Ngụy Húc là thánh cảnh cường giả, có thể nhìn ra căn cơ kiếm đạo của hắn cũng không kỳ quái. Chỉ là vị sư huynh này cũng không quá chỉ là một bộ phận của hắn mà thôi.
Lửa giận trong lòng Tông Thủ không tán đang muốn nói chuyện thì chợt nghe ngữ khí Ngụy Húc lại biến đổi nói:
- Nghe người này mới rồi, tựa hồ Huyền Sơn Thành bên kia cũng rất không tốt. Sư đệ muốn đi Huyền Sơn Thành một chuyến? Không biết ngươi là muốn một đường đi về phía đông hay là nhờ ta mang tới bên kia?
Tông Thủ trừng mắt nhìn, lập tức khí phách toàn bộ tiêu tán, uy hiếp lớn như vậy trong tay trong tay đối phương, hắn có muốn phát tác cũng không nổi.
Càn Thiên Sơn cách Huyền Sơn Thành hơn hai ngàn dặm. Ngoại trừ này Ngụy Húc na di tới thì hắn muốn tự đi cũng phải mấy ngày.
- Sư đệ không tức giận nữa hả? Đây mới là hài tử ngoan, ta hiện tại phát thiện tâm mang ngươi đi.
Ngụy Húc cười nhạt một tiếng bỗng nhiên lấy tay treo một tấm phù lục trước người.
Từng đoàn từng đoàn linh quang phía trên tấm phù lục tràn ra, không gian nơi này cũng bỗng nhiên vặn vẹo biến ảo.
Tông Thủ liếc qua thì trong lòng biết Ngụy Húc thực sự không phải là mượn nhờ phù lục chi lực na di không gian mà áp chế không gian biến hóa dẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-hoang/1431717/chuong-316.html