Mọi việc tiến hành rất thuận lợi, Lâm Gia Nam sau khi xem qua phương án mà Dương Giản trình bày lại, đã quyết định đồng ý ký hợp đồng, nhưng là đã sắp đến Tết, chuyện này đành để kéo dài đến năm sau, anh gọi điện thoại nói rõ tình hình cho Dương Giản, Dương Giản tuyệt không có chút dị nghị nào.
Trước khi cúp điện thoại, Lâm Gia Nam quan tâm hỏi một câu:
“Lúc nào thì về nhà?”
Dương Giản cũng không ngoài ý muốn, đáp lại:
“Buổi sáng ngày mai.”
“Đêm nay đến đi ăn cùng nhau bữa cơm chứ?”
Dương Giản rất muốn từ chối, nhưng không biết là do ma xui quỷ khiến thế nào lại hỏi:
“Có những ai vậy?”
“Cậu, anh, Ngô Tô Hoa.”
Dương Giản trầm mặc một chút, sau đó nói:
“Không mang theo người nhà sao?”
Lâm Gia Nam ở bên kia điện thoại cười ra tiếng.
“Nào có người nhà gì chứ.”
“Chị An Kỳ ấy, không cần đi ăn với chị ấy sao?”
Dương Giản rõ ràng đã nỗ lực khống chế, nhưng là vẫn không kiểm soát nổi miệng của mình.
“Chuyện của người lớn, trẻ con đừng xen vào.”
Lâm Gia Nam hoàn toàn không để ý hắn nhiều chuyện.
Dương Giản đối với sự xung động của mình vô cùng căm tức, mệt mỏi nói.
“Buổi tối em còn có việc.”
“Không sao, bọn anh chờ cậu.”
“Không cần.”
“Thế nhưng anh đã nói với Ngô Tô Hoa rồi.”
Lâm Gia Nam ngồi ở trên ghế xoay xoay một vòng, một tay gõ bàn phím, một tay cầm điện thoại di động nói.
“Nó nghe nói em phải về nhà, cũng nói là muốn tiễn em. Nếu như em không muốn, liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-giu-cua-phan-dau-su/128437/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.