Mùng hai về nhà mẹ đẻ kiêmlại mặt, không chút ngoài ý muốn lại ầm ĩ.
Làm cho nàng thật sự ngoài ýmuốn là, Tam Lang ở nhà luôn âm u lạnh lẽo, ở ngoài liền hơn vài phần khíngười. Cưỡi trên ngựa anh tuấn dị thường, gương m như tô như vẽ tràn đầy nghiêmtúc, thoạt nhìn rất khó thân cận, nhưng ít nhất sẽ không dọa người chạy.
Ở Phùng gia đối với hắn thậtsự không có gì tốt. Chỉ Hạnh yên lặng nghĩ.
Nhưng mà... cũng không có lýdo gì để hắn rời khỏi Phùng gia. Cha mẹ còn không được ở riêng, chữ hiếu này ápchế nặng đến ngàn cân. Hắn đã đi lên con đường làm quan, là cận thần của hoàngđế, đang ở kinh thành, càng không có lý do gì ở riêng. Đúng là khốn cục.
Khi nàng chuẩn bị ra cửa đãđề cập với Tam Lang qua nhà mẹ đẻ ước chừng sẽ nháo thành chuyện cười như thếnào, Tam Lang chỉ yên lặng gật đầu. Không nghĩ tới hắn có thể ứng đối tốt nhưvậy... Nghĩ đến cũng phải, thân là cận thần của hoàng đế nhiều năm như vậy, nếuđều là dạng hoạt tử nhân kia, mấy cái dùi đâm cũng không lên tiếng, đã sớmxuống đài.
Hắn lạnh nhạt mà rất đúng mựcứng đối với nhạc phụ nịnh nọt như chó Nhật, cũng thản nhiên ứng phó các tỷ phuminh trào ám phúng, còn có thể chặn họng trở lại, nên nàng yên tâm chút, cùngtiểu kế mẫu nói một ít chuyện riêng.
Gả ra ngoài nàng lo lắng nhấtkhông phải phụ thân tỷ muội có cùng huyết thống, ngược lại là tiểu kế mẫu tâmđịa rất mềm, không lớn hơn nàng bao nhiêu này.
Tiểu kế mẫu có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-vien-nguyet/185672/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.