Editor: Vĩnh Nhi – Beta: Linh Nhi
***
Vấn đề là sau khi Quân Kỳ Ngọc bị mất đi thị lực, các giác quan khác đều phóng đại lên, sợi tóc của Tống Lễ Khanh cào đến lòng hắn ngứa ran, hô hấp nhẹ nhàng phả lên mu bàn tay hắn, làn da ấm áp, mọi thứ đều vô cùng rõ ràng.
Mỗi một lỗ chân lông hắn đều đang bị khiêu khích, mê hoặc.
Quân Kỳ Ngọc chịu đựng sự khô nóng suốt chặng đường, giải tỏa cũng không có chỗ giải tỏa, gần gũi cũng không gần gũi được, với hắn mà nói là một loại tra tấn vui sướng.
Một ngày sau, đến trước cửa phủ, Quân Kỳ Ngọc cảm thấy đoạn đường này còn mệt hơn là dưỡng thương, cả người bị tra tấn đến tinh thần tán loạn, vậy nên khi nhảy xuống xe ngựa, hắn thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Tống Lễ Khanh nằm nghiêng sang một bên, ngủ say, lúc này mới tỉnh lại, xuống xe ngựa liền nhìn thấy ba chữ phủ Kỳ Lân trên bức hoành phi.
Tống Lễ Khanh ngủ đến mơ hồ, nhìn chằm chằm dòng chữ quen thuộc, nhất thời không phân biệt được mình đang ở đâu.
“Nhanh như vậy đã đến kinh thành rồi hả?”
“Vẫn còn ở Tây Bắc, phủ đệ này được mô phỏng theo phủ Kỳ Lân ở kinh thành, ngươi vào xem là biết.” Quân Kỳ Ngọc vừa nói vừa giang hai tay.
Tống Lễ Khanh mờ mịt: “Làm gì?”
“Ngươi không dắt ta, ta vấp ngã chết mất.” Quân Kỳ Ngọc cười khổ ha ha nói.
Tống Lễ Khanh không tình nguyện lắm.
“Ngã chết thì ngã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tham-hoa/3506194/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.