Hắn tiều tụy đến mức như già đi mấy tuổi, vừa trông thấy ta liền thấp giọng:
“Bạch di nương ta đã xử lý rồi… cầu xin nàng quay về.”
Hắn khẩn thiết nói:
“Từ nay về sau, giữa chúng ta không còn ai chen ngang nữa. Lần này ta nhất định sẽ đón nàng về cửa thật rình rang, để nàng trở thành Hầu phu nhân tôn quý nhất kinh thành! Xin nàng, vì hài t.ử, cho ta một cơ hội nữa.”
Ta lắc đầu: “Hầu gia, không cần đâu. Nếu hài t.ử nhớ ta, ngài có thể sai người đưa nó đến.”
“Nếu cần thiết, ta sẽ không làm ngơ. Nhưng còn chuyện giữa hai ta, thì nên chấm dứt tại đây.”
Ngô Chi Vu vẻ mặt đầy áy náy: “Tố Vân, nàng thật sự không thể cho ta một cơ hội nữa sao? Gương vỡ lại lành cũng là chuyện đẹp đẽ. Ta đã nhận ra mình xưa kia sai lầm biết chừng nào… bị tiện nhân ấy che mắt… Ta sẽ không để nàng chịu thiệt thòi nữa!”
Ta ngước nhìn thẳng vào mắt hắn, thở dài:
“Hầu gia, ngài còn nhớ Tống Hàn Lâm chứ?”
Ngô Chi Vu khựng lại: “…?”
Ta nói:
“Tống Hàn Lâm thường hay ra ngoài than thở rằng Tống phu nhân hay ghen tuông, còn đến tìm ngài xin ‘bí quyết phu thê hòa thuận’. Nhưng thực ra — mỗi lần bị Tống phu nhân mắng mỏ, thậm chí bị đ.á.n.h đập, y đều cam tâm tình nguyện.”
“Đến khi Hoàng thượng ban cho y một thị thiếp, y còn thà chống chỉ dụ cũng không chịu tiếp nhận.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Vì Tống Hàn Lâm hiểu rõ — Tống phu nhân quan tâm y, để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thai-van-tan/5241368/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.