Tỷ ấy đã sinh cho Lâm tiểu tướng quân một trai một gái, địa vị trong nhà chồng đã vững như núi.
Lâm tiểu tướng quân cũng học được cách bảo vệ nương t.ử, khuyên nhủ được mẹ mình bớt cay nghiệt.
Vài hôm sau, nghe nói Ngô Chi Vu kiếm cớ trách mắng Đại lang nhà họ Lâm một trận ra trò.
Mẹ chồng Nhị tỷ khi ấy mới hiểu ra — chuyện ta hòa ly với Ngô Chi Vu không phải là “tuyệt giao từ đây”, mà hắn vẫn còn sẵn lòng vì ta mà ra mặt.
Từ đó, bà ta mới chịu an phận lại.
Còn ta thì thấy hết sức cạn lời.
Ngô Chi Vu từ nay về sau làm gì — đều không liên quan gì đến ta nữa.
Chỉ cầu hắn đối xử tốt với hài t.ử, còn lại ta không mong gì hơn.
Trải qua ba năm sống ở Hầu phủ, ngày tháng trở về Cao gia với ta mà nói — nhẹ nhõm như gió xuân.
Phụ thân và mẫu thân không hề hối thúc chuyện tái giá, chỉ bảo ta nghỉ ngơi cho tốt, tĩnh dưỡng tâm thần.
Thời gian nửa năm trôi qua trong yên ổn.
Đến mùa xuân năm sau — ta mới nghe nói phủ Tĩnh An Hầu xảy ra chuyện!
Chuyện này không lan ra ngoài, nhưng một nha hoàn hồi môn của ta tên Nhược Liễu, vốn gả cho quản sự trong Hầu phủ, vì thế vẫn còn liên hệ.
Nhược Liễu thân thiết với Nhược Mai, nghe tin liền lập tức về báo.
Nghe nói sau khi ta rời đi, thái phu nhân bệnh nặng một trận, từ đó không còn hỏi chuyện trong phủ.
Ngô Chi Vu cũng không giao Tường ca nhi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thai-van-tan/5241367/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.