“Hầu gia, không cần làm phiền người vì chuyện này đâu ạ.”
Ta biết rõ bản thân mình chỉ là Hầu phu nhân trên danh nghĩa.
Ta đâu phải là Bạch di nương, làm gì có bản lĩnh để mở miệng nhờ hắn ra tay? Sắc mặt Ngô Chi Vu hơi đổi, thấp giọng nói:
“…Nàng đối với ta, thật khách sáo.”
Hắn ho nhẹ một tiếng, giơ tay che môi, lại nói:
“Nàng yên tâm, nàng dù sao cũng là Hầu phu nhân của phủ Tĩnh An. Nhà họ Lâm bất kính với nàng, chẳng khác gì bất kính với ta. Nàng đã gả cho ta, ta sẽ không để nàng chịu ấm ức.”
Không để ta chịu ấm ức?
Mà người khiến ta ấm ức nhất… chẳng phải chính là hắn sao?
Ta mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
…
Hai hôm sau, nhà mẹ đẻ gửi tin.
Nói rằng Lâm phu nhân đột nhiên thay đổi thái độ, long trọng đến Cao gia rước nhị tỷ trở về.
Còn cam đoan từ nay về sau sẽ đối đãi t.ử tế với con dâu út, chỉ mong ta có thể nói tốt vài lời trước mặt Hầu gia, giúp đỡ trưởng t.ử nhà họ Lâm.
Chẳng lẽ thật sự là Ngô Chi Vu đã ra mặt?
Trong lòng ta dâng lên nỗi kinh ngạc khó tả.
Quả đúng là quan lớn đè c.h.ế.t người.
Thấy việc của nhị tỷ được thu xếp ổn thỏa, ta cũng nhẹ lòng hơn nhiều.
Vốn định cảm tạ Ngô Chi Vu, muốn may vá nấu nướng gì đó cho hắn.
Nhưng nghĩ lại, xiêm y giày tất của hắn đều do một tay Bạch di nương lo liệu, chưa từng cần ta nhúng tay vào.
Cân nhắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thai-van-tan/5241360/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.