Ta lập tức sai người lấy ra đưa cho hắn:
“Ở đây, Hầu gia cứ mang đi.”
Chỉ là một món đồ, cần gì khiến Bạch di nương phải buồn lòng.
Ngô Chi Vu sắc mặt xấu hổ:
“Hi Nương thể chất yếu, viên dạ minh châu này… có thể giúp an thần. Ta mang về cho nàng ấy dùng tạm, sau đó sẽ đưa lại cho nàng…”
Chưa đợi hắn nói hết, ta đã bình thản cắt lời:
“Không cần.”
Viên dạ minh châu ấy, vốn dĩ cũng không thuộc về ta.
Giữ lấy, chỉ tổ thêm phiền.
…
Lại qua hơn một tháng, nhà mẹ đẻ bất ngờ gửi thư đến, nói rằng nhị tỷ của ta gặp chuyện rồi.
Sau khi ta xuất giá được nửa năm, nhị tỷ cũng gả đi.
Tỷ ấy vận khí không tệ, lấy con trai út của Lâm Tướng quân.
Tỷ phu là người thật thà, cầu tiến, lại hết lòng yêu thương nhị tỷ.
Chỉ có điều không ổn, chính là mẹ chồng của nhị tỷ — tính tình khó chịu, khó sống chung.
Bà ta thường xuyên quát mắng nhị tỷ, lại còn bắt lập đủ thứ quy củ.
Gần đây nhị tỷ mang thai, không rõ vì cớ gì, lại bị bắt đứng phạt cả ngày.
Kết quả đêm đó liền bị ra m.á.u.
Đại bá mẫu giận điên người, lập tức kéo mẫu thân ta đến phủ họ Lâm để lý luận cho ra lẽ.
Bởi vì ta là Hầu phu nhân, xem như có chút địa vị trong giới nữ quyến, nên cũng bị gọi đi, thay mặt nhà mẹ đẻ đòi lại công bằng cho nhị tỷ.
Chúng ta đến Cao gia, chỉ thấy nhị tỷ sắc mặt tái nhợt, hình dung tiều tụy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thai-van-tan/5241359/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.