50
Cuối cùng, anh vẫn đồng ý cho tôi vào nhà. Chú chó hoang kia bị đuổi ra ngoài.
Nhà anh sạch sẽ, gọn gàng vô cùng, hoàn toàn khác biệt với chỗ tôi ở, đồ đạc bừa bộn khắp nơi. Tôi cảm thấy giàu có thật tốt, đi đâu cũng là nhà.
"Từ bao giờ mà anh biết nấu ăn vậy?"
Tôi ăn ngấu nghiến một hồi, hỏi: "Anh đến đây làm gì?"
"Anh đến xem thử có vài người rời xa anh thì sống thê thảm đến mức nào."
Tôi đã bình tĩnh lại, hơn nữa mùi thơm của thức ăn đã xua tan hết nỗi buồn lúc ban đầu của tôi.
Tôi đắc ý nói: "Vậy thì anh phải thất vọng rồi, tuy em đã gặp rất nhiều khó khăn, nhưng những chuyện này chắc chắn không thể nào đánh bại được em."
Anh hít sâu một hơi: "Về nước với anh đi, chúng ta kết hôn ngay lập tức, em học ở đây, một mình cô đơn như vậy thì có ý nghĩa gì chứ?"
"Nếu tâm hồn đã cảm thấy cô đơn, vậy thì cho dù ở đâu cũng sẽ cô đơn. Hơn nữa, lúc chúng ta sống chung cũng giống như kết hôn rồi đấy, cuộc sống như vậy, tuy em cảm thấy cũng rất cô đơn, lãng mạn, nhưng em không muốn trải qua lần thứ hai đâu."
Buổi tối, tôi không về nhà, Thẩm Tại Châu nói tôi đã ăn thức ăn của anh, phải "trả nợ" cho anh.
Sau khi kết thúc, cảm giác cô đơn lúc trước kia rốt cuộc cũng không còn tìm đến nữa, bởi vì lúc tôi tỉnh lại, anh vẫn ôm tôi thật chặt, chứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thai-tu-gia-khong-de-theo-duoi/3577298/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.