47
Đi du học là ước mơ của tôi. Bắt đầu một cuộc sống mới ở một thành phố xa lạ, khác biệt. Cho dù là đi thuê nhà, đi dạo trên đường phố, tôi cũng cảm thấy rất lãng mạn.
Tôi rất nhanh đã thích nghi với cuộc sống mới. Cô bạn cùng phòng với tôi là sinh viên y khoa, ngày nào cũng bặt vô âm tín. Cô ấy chỉ trở về vào lúc tối muộn.
Sau đó, tôi sẽ nghe thấy tiếng khóc nức nở truyền đến từ phòng cô ấy trong giấc ngủ.
Mỗi lúc như vậy, tôi lại cảm thấy may mắn vì đã xóa liên lạc với Thẩm Tại Châu, nếu không, nhất định tôi cũng sẽ muốn gọi điện thoại cho anh vào lúc đêm khuya tĩnh lặng như vậy.
Dù sao thì ngoại trừ anh ra, tôi cũng chẳng còn ai để liên lạc nữa. Bố mẹ tôi mất trong một vụ tai nạn xe hơi vào lúc tôi học cấp hai. Sau đó, tôi đến ở nhờ nhà bà ngoại. Bà ngoại tôi mất vào lúc tôi học cấp ba. Những người họ hàng khác, cũng không có gì cần phải liên lạc.
Hai tháng trôi qua, tôi thật sự không chịu đựng nổi nữa rồi. Mỗi buổi tối, căn hộ ở dưới lầu luôn truyền đến mùi thơm của món ăn Trung Quốc! Ngay cả mùi thơm của ớt xào cũng khiến tôi thèm chảy nước miếng.
Muộn như vậy rồi mà còn nấu nướng, thật là đáng ghét!
Hơn nữa, mọi người đều là hàng xóm láng giềng, sao có thể không chia cho hàng xóm một chút chứ?
Tôi gói ít hoa quả, sau đó men theo mùi hương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thai-tu-gia-khong-de-theo-duoi/3577297/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.