13
Tôi chán nản nói: "Thôi bỏ đi, ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép duyên. Tôi không muốn làm phiền anh nữa." .
Bạn cùng phòng của anh ra vẻ mặt như bị táo bón, rời đi.
Tôi cứ tưởng chuyện này coi như xong rồi. Kết quả, hai ngày sau, anh đến lớp học của tôi nghe giảng, lại còn ngồi cạnh tôi.
Tôi lập tức trở nên căng thẳng, sợ có tai mắt của mẹ anh, cho rằng tôi bội ước.
Anh hắng giọng, ngượng ngùng nói: "Hôm đó xin lỗi, tôi chỉ là không muốn bị người khác vây xem thôi."
???
Anh vậy mà lại xin lỗi tôi.
Tôi cũng vội vàng nhỏ giọng xin lỗi: "Là em làm quá, gây thêm phiền phức cho anh, đáng lẽ ra em mới là người phải xin lỗi."
Mắt anh hơi mở to: "Em đã biết là lỗi của mình rồi, vậy tại sao lại không để ý đến tôi, cứ như thể là lỗi của tôi vậy?"
???
Tôi cố gắng kìm nén cơn tức giận mới không thốt ra một chữ "Cút". Tôi quay đầu đi, không để ý đến anh nữa.
14
Có lẽ anh vốn dĩ không phải là người nói nhiều. Thấy tôi không để ý đến mình, anh chỉ có thể ngồi bên cạnh.
Tôi cảm thấy cứ tiếp tục thế này cũng không phải là cách.
Tôi bèn nói: "Anh làm gì thế? Môn của chuyên ngành chúng em, anh học cũng vô ích thôi."
Anh nhìn thoáng qua quyển Luật Hôn nhân trên bàn, nói: "Biết đâu sau này có thể dùng đến."
Lúc tan học, vừa đúng lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thai-tu-gia-khong-de-theo-duoi/3577290/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.