Về phần an toàn của Hạ Dư cũng không có vấn đề gì chứ? Luân Tự Đông thích Hạ Dư, theo lý chắc sẽ không ngược đãi nàng mới đúng.
Ai! Nàng bây giờ là Bồ Tát sang sông tự thân khó bảo toàn, muốn cứu Hạ Dư cũng phải đợi nàng ra khỏi Luân phủ tìm cứu binh ! Đúng rồi! Nàng nhớ Hạ Dư có nhắc qua một người tên là cái gì. . . . . . Cái gì Chiêu Sa . . . . . . Chiêu Sa Nhạc – người ngoại bang, nghe nói hắn ngay thẳng lại nhiệt tình , lúc này Hạ Dư gặp nạn, tìm hắn giúp một tay sẽ không thất lễ chứ?
Mùi đàn hương cháy, Luân Tự Đông yếu ớt tỉnh lại, đầu đau đớn giống như có tên nhọn xuyên thấu, hô hấp của hắn mỏng manh , trong lòng nghi hoặc lo lắng. Hắn miễn cưỡng chống đầu lên, cưỡng bách mình mở mắt, ánh mặt trời từ cửa sổ trên cao chiếu xuống, mặt đá và gỗ trên vách tường sáng rực nhẵn bóng.
Hắn cố gắng áp chế cảm giác đau đầu, hai mắt nhìn quanh bốn phía. Nơi này là phòng của hắn , sao hắn lại ở đây? rõ ràng hắn đang thẩm vấn Đỗ Nam Nam, kết quả nàng đột nhiên. . . . . . Đáng chết! Hắn lại trúng quỷ kế của nữ tặc kia, có phải nàng lại trốn?
Luân Tự Đông đang ảo não, bỗng dưng, cửa phòng mở ra, thấy Luân Nghĩa đang cầm một chậu nước và khăn lông đi vào, vừa nhìn thấy Luân Tự Đông ngồi dậy , không khỏi mừng rỡ."Thiếu gia, ngài đã tỉnh? ! Thật tốt quá! Vậy là tốt rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ten-hao-sac-xau-xa/254711/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.