Hạ Dư đáng thương kêu khàn cả giọng vẫn không thấy có người nào ở phía trước đến cứu mình.
Ngược lại Luân Tự Đông cười lúm đồng tiền, làm bộ ngồi yên xem kịch hay, bộ dáng hài lòng."Được rồi! Được rồi! Đừng kêu nữa, căn bản sẽ không có người tới ——"
Không ngờ lời nói chưa kịp nói xong, đã có người phá cửa, xông vào trong phòng ngủ, Luân Tự Đông không khỏi mê hoặc, người tới là ba gã nam tử cao lớn, nhìn cách bọn hắn ăn mặc, không hề giống nhân sĩ Trung Nguyên.
"Chiêu Sa Nhạc!" Hạ Dư giống như nhìn thấy Bồ Tát sống ánh mắt sáng lên, ông trời không chịu khổ tâm người, cuối cùng cũng có người tới cứu nàng.
"Hạ cô nương, nàng không cần phải sợ, Mật Tu Văn, Mật Tu Vũ đều đã tới!" Chiêu Sa Nhạc nói.
Thừa dịp Luân Tự Đông còn hoảng hốt, Hạ Dư vội vàng chạy về phía bên cạnh Chiêu Sa Nhạc, thật giống như nhìn thấy người thân .
"Hạ cô nương, hắn. . . . . . Hắn không có làm tổn thương nàng chứ?" Thấy nàng hoa dung thất sắc, Chiêu Sa Nhạc thật là đau lòng.
"Không có ——" ban đầu nghĩ vội vàng lôi kéo Chiêu Sa Nhạc chuồn mất, nhưng thấy giờ phút này nàng là lấy nhiều địch ít, cần gì lo lắng nanh vuốt của Luân Tự Đông đây? Lại nghĩ mới vừa rồi không duyên cớ bị hắn bỡn cợt, thật sự không cam lòng, vì vậy nàng mới nói: " Chiêu Sa Nhạc, hắn trộm. . . . . . Không! Hắn đoạt đồ của ta."
"Cái gì?" Luân Tự Đông hết đường chối cãi nhìn nàng.
"Hắn, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ten-hao-sac-xau-xa/254705/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.