Căn cứ có thể sừng sững không ngã tại tận thế, bên cạnh sức chiến đấu mạnh mẽ, còn cần phải bảo đảm được chỗ đứng vững chắc cho sự vận hành của căn cứ. Ba căn cứ lớn có thể bộc lộ tài năng trong số rất nhiều phù dung sớm nở tối tàn, đương nhiên mọi bên đều muốn dựa vào.
Ngoại trừ nhận được sự ủng hộ từ phía chính phủ, sở hữu số lượng lớn súng ống đạn được, căn cứ Thế Thanh còn đẩy mạnh phát triển ngành chăn nuôi – nuôi trồng thủy sản và ngành dệt, đặc biệt là tôm cá gà vịt và bông đay.
Căn cứ Kỳ Lân lấy nông nghiệp làm chủ đạo, thừa mứa trái cây và lương thực. Thời tận thế, vì sản lượng cung không đủ cầu nên giá tăng cao trên diện rộng, hoàn toàn không thể so với trước tận thế.
Trước tận thế, tại Miêu Thành – nơi đặt trụ sở căn cứ Hi Vọng, đã có một số nhà máy hóa chất đạt tới quy mô lớn được xây dựng. Sau tận thế, hơn 70% dược phẩm đều có xuất xứ từ đây, nơi này còn sản xuất ra các sản phẩm hóa chất như xi măng, nhựa, sắt thép, đồng thời nắm vị trí độc quyền.
Hình thức ban đầu của đại hội trao đổi bắt nguồn từ giao dịch định kỳ của vài cứ điểm nhỏ. Thời tận thế ngày càng kéo dài, quy mô của đại hội trao đổi cũng dần dần mở rộng. Sau này, đại hội trở thành sự kiện chủ đạo của ba căn cứ lớn, cứ điểm của các dị năng giả khác chỉ đóng vai trò phụ, hoạt động giao dịch dựa trên thời gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/te-the/1340215/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.