<!---->Chuyện gây rối ở Viện khoa học ngày hôm đó liền được truyền ra.
Thái Nhã, Hoàng Nguyệt Anh và Vương Xán sau khi nói chuyện với nhau thì ở lại viện khoa học.
Nơi hai người ở là độc viện do Mặc Ngôn đặc biệt phân phối, hoàn cảnh tao nhã, hơn nữa còn gần chỗ ở của Mặc Ngôn, tiện cho Mặc Ngôn tìm Hoàng Nguyệt Anh.
Trong phòng ngủ, Hoàng Nguyệt Anh cầm trong tay một bản vẽ lấy từ chỗ Mặc Ngôn, Thái Nhã thì ngồi yên ở bên cạnh.
Hai người ai bận việc nấy, đều không nói gì.
Thật lâu sau, Thái Nhã lên tiếng: "Nguyệt Anh, ngươi nói Vương Xán và Lưu Biểu, người nào tốt hơn?"
Hoàng Nguyệt Anh bĩu môi, lườm Thái Nhã một cái: "Tiểu di, đầu óc của ngươi bị đơ à. Lão nhân Lưu Biểu kia đã nửa người nằm trong quan tài rồi, Thục vương người ta đang tuổi trang niên, lại là bá chủ một phương, bất kể là quyền lợi, mị lực, hay là năng lực, Lưu Biểu bằng được Thục vương ư?"
Thái Nhã lại nói: "Nếu như thế, ca ca vì sao muốn đem ta gả cho Lưu Biểu?"
Hoàng Nguyệt Anh nói: "Tiểu di, dù sao chúng ta cũng trốn ra rồi, Thục vương lại bảo đảm sẽ không đưa chúng ta về, cũng sẽ không mật báo, ngươi cứ yên tâm ở nơi này đi, thoải mái mà chơi."
Thái Nhã nghe thấy vậy thì lập tức không nói gì nữa.
Cứ ở lại thành đô, có thể ư?
Trong phòng ngủ, lập tức lại lâm vào yên tĩnh.
"Thùng thùng!"
Đột nhiên, ngoài phòng ngủ truyền đến tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.
Thái Nhã sau khi nghe thấy thanh âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tay-sung-ban-tia-lac-ve-thoi-tam-quoc/1637622/chuong-956.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.