<!---->Điển Vi bước tới, ánh mắt dừng ở trên người Thái Nhã và Hoàng Nguyệt Anh, lộ ra vẻ mặt nghi hoặc.
Hai người nữ cải nam trang Trước mắt hình như chưa từng gặp mà!
Thật ra, cái này cũng không trách được Điển Vi, sau khi Thái Nhã và Hoàng Nguyệt Anh cải trang, bộ dạng biến hóa. Vả lại nữ tới mười tám tuổi là thay đổi, đã cách vài năm rồi, Điển Vi cũng không phân biệt ra được bộ dạng của Thái Nhã. Thân hình như tháp sắt của Điển Vi che ở phía trước Thái Nhã và Hoàng Nguyệt Anh, quay đầu nhìn Thái Nhã hỏi: "Ngươi là ai, ta quen ngươi ư?"
"Hí hí!"
Hoàng Nguyệt Anh sau khi nghe thấy thì nhỏ giọng cười trộm.
Thái Nhã trừng mắt lườm Hoàng Nguyệt Anh một cái, lộ ra vẻ mặt hung ác.
Người đứng chung quanh sau khi nghe thấy thì rõ ràng có thể nghe thấy tiếng thở phào, Bọn họ thấy Điển Vi nói không biết, thì trong lòng nhẹ nhõm
Không biết là tốt rồi!
Mọi người thấy nhìn về phía Thái Nhã, ánh mắt có chút kỳ quái.
Nhưng cũng có một số người cảm thấy không thể đơn giản như vậy, Thục vương cũng tới, còn dám nói láo ư?
Thái Nhã hừ một tiếng, tức giận nói: "Điển Vi, ngươi chẳng lẽ quên khi đến Kinh châu, ta và Vương Xán đã gặp mặt. Lúc ấy ở trong khách điếm, ngươi thực sự không nhớ rõ ư?"
Điển Vi nhìn Thái Nhã, cẩn thận nhớ lại một chút rồi hỏi thử: "Ngươi là tam tiểu thư của Thái gia?"
"Ừ, chính là ta!"
Thái Nhã ngẩng đầu, mỉm cười.
Người chung quanh vừa mới thở phào nhẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tay-sung-ban-tia-lac-ve-thoi-tam-quoc/1637621/chuong-955.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.