Bỗng nhớ lại những chuyện này, lòng ta thật sự phiền muộn, lặng lẽ uống thêm một ngụm rượu. Lúc này, một viên quan râu rậm ngồi đối diện vỗ tay cười lớn, hàm răng vàng khè lóa mắt:
“Cô nương nhà Tấn Vương quả nhiên tửu lượng cao, vài chén rượu mà chẳng hề say, không hổ danh xuất thân từ chốn phong trần, khiến bọn ta đây cũng phải thán phục, ha ha ha…” Hắn vừa nói vừa liếc nhìn đồng liêu xung quanh, cả đám cười khẩy.
Một viên quan mặt nhọn bên cạnh liếc mắt, giọng mỉa mai:
“Hồ đại nhân, ngài chưa biết đâu, ở những nơi như thế, uống say là mất tự chủ, khó giữ trinh tiết,” hắn liếc ta, ánh mắt khinh bỉ, “với nhan sắc của cô nương này, chắc chắn làm ăn phát đạt, phải ngàn chén không say chứ, ha ha ha…”
Lúc này, hoàng thượng ngồi trên cao, chẳng nói lời nào, ánh mắt lạnh lùng quét về phía chúng ta, như thể muốn quan sát phản ứng của ta.
Ta quả thực hơi hoảng – nổi giận sẽ đắc tội mệnh quan triều đình, không nổi giận thì khác nào thừa nhận mình lẳng lơ.
Hay là ta âm thầm bò dưới đất, quỳ xin họ ăn cơm t.ử tế, đừng nói nữa? Bất ngờ, một tiếng đũa ngọc chạm nhau vang lên, Chu Lâm Nhiễm nheo mắt phượng nhìn viên quan râu rậm:
“Hồ Xung Nguyên, rảnh rỗi quan tâm người khác uống bao chén rượu, sao không quản hậu viện nhà mình trước? Luật triều đình, sủng thiếp hại chính thê phải chịu phạt chín mươi trượng. Đã đến đây, đừng nhàn rỗi, chịu phạt rồi đi!”
Rồi nàng nhìn thẳng viên quan mặt nhọn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-deu-vi-nang/5033176/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.