Cung yến diễn ra vào buổi tối, từ sáng sớm ta đã dậy, suy nghĩ xem nên mặc bộ y phục nào.
Lục Khởi chải mái tóc dài cho ta:
“Cô nương mặc gì cũng đẹp, đặc biệt là chiếc váy lụa gấm Vân Quang, tôn lên vẻ cao quý, thoát tục của cô nương.”
“Vậy lấy cho ta bộ bạch y kia, không cần búi tóc quá cao, cũng không cần cài trâm.”
Lục Khởi ngẩn người, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ hoảng hốt:
“Chẳng lẽ cô nương không thích? Đều tại Lục Khởi nói sai…”
“Ôi trời!” Ta vội ngắt lời: “Ngươi nghĩ đi đâu vậy? Ta chỉ muốn hôm nay đơn giản một chút thôi.”
Lục Khởi vâng lời, trang điểm xong, ta đứng trước gương nhìn bản thân mộc mạc, không khỏi cảm thán.
Triệu Sơ Diệu bước vào, thấy ta không son phấn, im lặng hồi lâu mới mở miệng:
“Là bổn vương bỏ lỡ phong cách thịnh hành mới trong kinh thành sao? Giờ người ta chuộng phong cách tang lễ thế này à?”
“Ta chỉ hôm nay không muốn trang điểm thôi,” ta bất an vuốt tóc, “chẳng lẽ ta đi thi hoa khôi sao?”
“Nam Sơn, cung yến lần này là để chúc mừng triều thần, rất nhiều nữ quyến trong kinh thành sẽ tham dự,” hắn thở dài, khó nhọc nói tiếp: “Cô ăn mặc thế này, cứ như bổn vương sắp c.h.ế.t đến nơi.”
Ta á khẩu, nặn ra nụ cười gượng, tay vẫn chẳng có ý đổi y phục. Không đổi, nhất quyết không đổi.
Lục Khởi cẩn thận gấp những bộ y phục khác, cất vào tủ, giọng đầy ngưỡng mộ:
“Nô tỳ nghe nói cung yến lần này là để chúc mừng ngự sử trung thừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-deu-vi-nang/5033175/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.