Trong nháy mắt, ngay khi nhìn thấy gương mặt của bóng người đang còng lưng bên trong thế giới hoang vu ngập tràn huyết sắc này, Dương Húc Minh lập tức sững người. Cho dù trước khi đối phương xoay đầu lại, hắn đã có suy đoán như vậy. Nhưng mà trong nội tâm có suy nghĩ thế nào, thì khi hắn nhìn thấy một khuôn mặt giống mình như đúc, hắn vẫn không thể nhịn được cái cảm giác vô cùng quái dị và hoang đường được sinh ra trong tâm trí. Giống như lúc bản thân đang soi gương mà nhìn thấy mình trong gương đang cử động vậy.
Cảm giác kinh hãi này khiến hắn vô ý thức nhảy dựng lên, lùi về sau mấy bước. Khuôn mặt tràn đầy cảnh giác.
“Ngươi là ai?” Dương Húc Minh biết rõ nhưng vẫn cố hỏi.
Bóng người bên vách núi từ từ quay đầu trở lại, còng lưng tới eo, tiếp tục cúi đầu giống như đang điêu khắc thứ gì đó trước người. Âm thanh ma sát của kim loại cắt vào mặt đá không ngừng vang lên trong thế giới hoang vu màu đỏ, khiến con người ta bất giác sợ hãi.
Bên tai Dương Húc Minh lại vang lên âm thanh của đối phương: “Ta là ai, ngươi chẳng lẽ còn không biết sao? Mục đích ngươi tới đây, không phải là vì muốn tìm ta sao?”
Bóng người đang cúi người thấp giọng, khàn khàn nói: “Đã đến tận đây, lại còn hỏi ta là ai…Ngươi muốn chống đối ta ư?”
Dương Húc Minh nhìn bóng người trước mặt, không tin vào mắt mình. Mặc dù đối phương từ hình dáng đến khuôn mặt giống hắn như đúc, nhưng lại mang đến một cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153242/chuong-570.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.