“Ngươi biết bầu trời màu gì không?”
“Ngươi biết sắc thái của sinh mệnh không?”
“Ngươi biết linh hồn có trọng lượng bao nhiêu không?”
“Có người từng nói, thời điểm con người đang ngủ sẽ xuất hiện một nhân cách khác. Nhân cách này đợi lúc ngươi ngủ sẽ tỉnh lại, khống chế thân thể của ngươi đi làm những chuyện đáng sợ.”
“Vì sao con sông này được gọi là Nguyên Giang?”
“Nếu có một cơ hội, ai chẳng có hi vọng cuộc sống của mình luôn trôi qua một cách vui vẻ?”
“Ngươi cảm thấy bản thân mình có tài năng gì nổi trội nhất?”
“Anh Minh, anh Minh, anh luôn luôn như thế, không biết nghe lời.”
“Chồng ơi, nhìn con của anh xem, nó đang làm…”
“Tiểu Minh à, lại đây, Sinh thúc sẽ biểu diễn ma thuật cho con xem.”
“Tiểu tử thối, con phải học thật giỏi, chỉ có chăm học mới là con đường giúp con có thể thay đổi nhân sinh một cách nhanh nhất. Cố gắng học rồi thi đậu vào một cái trường đại học tốt, như thế mới có được cuộc sống tốt đẹp hơn ba.
“Đồ vật của tổ tiên Dương gia chúng ta, bây giờ cũng theo năm tháng trôi dần vào quên lãng, không có ý nghĩa gì nữa.”
“Sinh thúc, người dẫn đường là gì vậy ạ?”
“Tên ngốc này, nếu động vào cuốn sách nát đó thì sẽ xảy ra chuyện lớn đấy.”
"Không được qua đây! Cách xa ta một chút! Ta không cần ngươi cứu!
“Cứu được một người nhảy sông tự sát sao? Tiểu tử thối làm không tệ. Để ba nhìn xem con cứu ai…”
“Không cần để ý đến ta, ta không cần các ngươi cứu! Tránh xa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153241/chuong-569.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.