Cảm nhận được sự lạnh lẽo âm u trong không khí, cùng với những tiếng bước chân đang chạy gấp rút trong bóng tối và cả những bóng đen âm trầm quái dị, Ứng Tư Tuyết thấp giọng nói: “Anh đoán xem tại sao lũ quỷ này không cùng nhau xông ra làm thịt chúng ta luôn?”
Dương Húc Minh cũng cảnh giác nhìn chăm chú bốn phía, lo lắng trong màn đêm này lúc nào cũng có thể bị tập kích. Càng đi sâu vào trong, những con quỷ này lại càng không che dấu sự tồn tại của mình. Tiếng bước chân gấp rút vang lên liên tục, lúc xa lúc gần xung quanh họ. Thập chí còn có thể nghe thấy tiếng khóc bi thương hay một vài tiếng thở dốc quỷ dị.
Giống như trong màn đêm bọn họ không nhìn thấy kia đang có một con quái vật kinh khủng, bất kỳ lúc nào cũng cũng có thể lao ra xé nát hai người họ.
Loại trình độ này đã không phải một loại quỷ sai thông thường, hoàn toàn giống như một động quỷ cao cấp.
Thì ra ở chỗ sâu nhất trong sơn động này đã gần giống với Cảnh tượng của địa ngục.
Cho dù Dương Húc Minh cùng Ứng Tư Tuyết đã trải qua nhiều chuyện nhưng lúc này cũng có chút run rẩy. Số lượng quỷ ở đây quá nhiều. Dựa theo số người đã chết của Lâm gia và Vương gia, bên trong hang núi này tối thiểu cũng phải có hai, ba trăm con quỷ. Cứ cho rằng lũ quỷ này đều rất yếu, nhưng nếu bọn chúng cùng xông lên một lượt, chỉ dựa vào số lượng thôi cũng đủ đè chết hai người bọn họ.
Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153231/chuong-559.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.