Một màn sương mù đẫm máu bao trùm cả thế giới. Mùi máu tanh nhàn nhạt đọng lại trong khoang mũi, hít vào phổi, mùi khó chịu xộc lên tận não. Đây là một thế giới màu máu u ám, kỳ lạ. Nhìn bằng mắt thường, chẳng có gì ngoài màn sương đẫm máu này. Thứ mà hắn đang giẫm lên là một lớp đất vàng khô cứng. Đứng một mình trong thế giới như vậy, Dương Húc Minh cảm giác khá mờ mịt.
Dường như hắn đang ngủ, ý thức mơ hồ, một lúc sau mới tỉnh dậy rồi lập tức nhận ra hoàn cảnh của mình.
“Chết tiệt!”
Dương Húc Minh chợt hồi hộp khi nhìn thấy mà sương mù xung quanh.
Tình huống này… những thứ này… chẳng lẽ lại là Từ Huyên sao?
Hắn vừa cử động, bỗng phát hiện trên vai có cảm giác khá nặng nề, tựa như đang mang vật gì trên lưng vậy. Dương Húc Minh với tay ra sau, chạm vào nó. Hóa ra đó là một cái thùng gỗ thô ráp.
Thì ra, thứ mà hắn đang cõng trên lưng chính là thùng gỗ chứa Lý Tử.
Nặng quá xá nặng...
Hắn phải dùng hết sức lực để cõng. Trên thực tế, đáng lý ra hắn không phải phí bao nhiêu phần sức để cõng một chiếc thùng có chứa Lý Tử mới đúng chứ nhỉ?
Chắc do thùng này đổ đầy máu gà. Trọng lượng nặng nề như thế làm hắn cảm giác rất mệt mỏi. Theo bản năng, Dương Húc Minh triệu hồi ngọn lửa quỷ màu đỏ để cường hóa thể chất mình lên.
Rốt cuộc, hắn đã có thể đứng thẳng đầu gối được rồi.
Nhưng vào lúc Dương Húc Minh đứng thẳng người lên, bỗng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153191/chuong-519.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.