Sau khi tha nhẹ vì tốn nhiều tiền, Dương Húc Minh dùng khăn từng lau người cho Lý Tử trước đó để lau sạch máu gà, sau đó quan sát căn phòng trước mặt.
Phòng ngủ ban đầu sạch sẽ và ngăn nắp, nay đã trở thành một mớ hỗn độn.
Có một mùi máu tanh nồng trong không khí. Thùng gỗ đặt giữa phòng đã được nút kín bằng nắp thùng và bốn sợi dây thừng buộc chặt. Cảnh này trông quen quen. Dương Húc Minh sửng sốt trong giây lát, đột nhiên nhớ lại những kỷ niệm thời thơ ấu.
Đệch cụ! Chẳng phải đây là cái thùng mà Sasuke từng cõng khi rời khỏi Hỏa quốc trong bộ truyện Naruto ư?
Ngoại trừ việc không có bùa chú dán lên, cũng chẳng có ai cõng nó trên lưng, thì cái thùng gỗ này trông giống hình ảnh kia y như đúc. Lắc đầu không nói nên lời, Dương Húc Minh ném cái liên tưởng quái đản này ra khỏi đầu mình. Hắn quay lại, nhìn xác bọn gà trống chồng chất bên cạnh. Khi những con gà này còn sống, chúng hôi mùi lông gia cầm. Bây giờ chết rồi, mùi thối càng nồng nặc hơn. Với rất nhiều xác gà chồng chất lên nhau, mùi hôi này có thể khiến mọi người phải bỏ chạy ngay thật xa. Dương Húc Minh phải xử lý xác của những con gà này càng sớm càng tốt, không để hôi thối trong phòng quá lâu, sợ nó bị ám mùi. Hắn lấy chiếc túi làm bằng da rắn đã chuẩn bị trước đó ra, bắt đầu nhét xác gà vào. Sau khi dồn xong vài túi lớn, hắn xách túi lên lầu, bèn thấy Nhạc Chấn Đào đang ngáp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153190/chuong-518.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.