Nghe Ứng Tư Tuyết nói xong, Dương Húc Minh giật mình.
"Đến nhà Quỷ Diện à?"
Hắn bèn nhìn Nhạc Chấn Đào: "Thầy Nhạc, anh nghĩ sao? Nguy hiểm lắm đấy."
"Tình cảnh đã thế này, dù nguy hiểm hơn nữa cũng phải làm, chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác."
Nhạc Chấn Đào đã nói thế, Dương Húc Minh cũng không còn cách nào khác.
"Đúng thật là phải đi... Được rồi, vậy khi nào lên đường?"
"Chờ anh ăn xong rồi đi." Ứng Tư Tuyết cất laptop vào, nói: "Anh là đồ ăn chậm."
Dương Húc Minh bèn kêu oan: "Đâu phải anh muốn ăn nhiều thế này đâu! Giờ một mình anh phải ăn lượng cơm cho cả hai người, anh cũng bó tay đây này!"
"Rồi rồi rồi! Anh lắm lời quá, ăn nhanh lên coai!"
Ứng Tư Tuyết nhìn sắc trời, nói: "Ăn xong thì mình đi."
Do Nhạc Chấn Đào và Ứng Tư Tuyết nhìn chầm chầm, nên Dương Húc Minh ăn vội ăn vàng hết sạch hai phần thức ăn cho hai người. Lúc này, hắn lau sạch miệng rồi nói: "OK, xong xuôi! Lên đường đi nào!"
Sau đó, ba người đứng lên, ra khỏi nhà hàng, lên đường đi đến nhà Quỷ Diện dưới sự hướng dẫn của Nhạc Chấn Đào đã từng đi một lần.
Cả nhóm không tự lái xe, mà đi bằng taxi.
Lý do là vì thuê xe đi thì khỏe hơn tự cầm lái rất nhiều. Sau khi chạy loanh quanh giữa lòng thành phố, xe quẹo vào một con hẻm nhỏ.
Sau đó, nó lại xuyên dọc xuyên ngang giữa những con ngõ bẩn thỉu một hồi, vòng tới vòng lui rất lâu, rốt cuộc đến nơi.
Sau khi xuống xe, bọn họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153175/chuong-503.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.