Dịch giả: VoMenh
Trong bóng tối, quái vật kia cũng không để Dương Húc Minh chờ qua lâu.
Nhanh chóng sau đó, từng âm thanh ma sát kỳ dị vang lên từ trong căn phòng của Lý Tử.
Dường như vật kia đang lưỡng lự bên trong căn phòng ấy, không biết nên đi ra hay không.
Nhưng khoảnh khắc do dự ấy chỉ kéo dài tầm mười giây, tiếng ma sát kia liền vang lên từ trong phòng ra ngoài, bắt đầu bò về phía phòng khách. Dương Húc Minh núp trong bóng tối, ánh mắt lạnh lẽo; hai tay cầm kiếm của hắn vô thức siết chặt, nhìn chòng chọc vào hướng hành lang.
Hắn rất muốn trông thấy hình dáng của thứ được tôn xưng là quái vật này.
Rất nhanh, hắn đã thấy.
Đầu của thứ đó rất nhỏ, chỉ bằng quả bóng rổ của trẻ con chơi. Cả người nó nhỏ nhắn, co cụm lại thành một quả cầu, tựa như đang tự cuộn mình lại vậy. Dương Húc Minh không thể thấy rõ ràng.
Hắn vẫn đứng yên trong góc khuất, im lặng, không tạo ra bất cứ âm thanh nào.
Trong khi đó, ngay khi vật kia bò ra hành lang từ bên trong căn phòng, dường như nó đang ngửi mùi gì đó trong không khí rồi bò thẳng đến bộ quần áo đang dính máu kia. Mục tiêu vô cùng rõ ràng.
Cuối cùng, con quái vật bò vào phạm vi được ánh trăng chiếu sáng.
Rốt cuộc, Dương Húc Minh trông thấy hình dáng của thứ được gọi là linh hồn em bé. Một khối tròn vo mọc đầy lông lá kỳ dị trên cơ thể; ở hầu hết các vị trí, từng cụm lông lởm chởm, dài có, ngắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153036/chuong-364.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.