Dịch giả: Thập Dạ
Biên: VoMenh
Tiếng kèn vừa vang lên, bước chân Dương Húc Minh lập tức cứng đờ, trong nháy mắt hắn thu hồi động tác trong linh đường, xoay người nhìn về phía sau lưng.
Quả nhiên là tới rồi sao? Tuy Dương Húc Minh đã chuẩn bị tâm lý quá trình sẽ không thuận lợi như ý muốn, nhưng không nghĩ thật sẽ có quỷ tới phá.
Ánh sáng u ám bên trong linh đường, leo lét mấy ngọn nến, toàn bộ nguồn sáng đều từ nơi này phát ra.
Kỳ quái là, toàn bộ bầu trời đen như mực, nơi nơi đều tối tăm hắc ám, vạn vật đen nhánh một màu. Thế nhưng mà, ngoại trừ những nơi xa xa mọi vật đều nhìn không thấy, khung cảnh xung quanh mấy người Dương Húc Minh vậy mà lại có thể quan sát rất rõ ràng, trừ chuyện ánh sáng khuyết thiếu ra, còn lại chẳng khác biệt gì so với ban ngày. Có thể nói, thế giới nơi đây vô cùng dị thường.
Cũng tựa như tiếng kèn chói tai vang tới, Dương Húc Minh đã vô cùng quen thuộc với cái âm thanh này.
Tiếng kèn báo hỷ vang lên từ trong bóng đêm, mang đến cảm giác âm trầm khủng khiếp.
Âm thanh này báo hiệu cho sự hiện diện của nữ quỷ trong kiệu hoa; cô ta rõ ràng đã bị chụp chết, nay lại xuất hiện mà không có bất cứ vế thương nào.
Hiện giờ, Dương Húc Minh nghe thấy thanh âm này, so với những lần giáp mặt trước, cảm giác sợ hãi khủng hoảng đã vơi đi rất nhiều.
Thứ không biết mới là kinh khủng nhất.
Mà nữ quỷ trong kiệu hoa từng bị đập nát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153017/chuong-345.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.