Dịch giả: VoMenh
Ứng Tư Tuyết và Lâm Thu bước đến từ sau lưng Dương Húc Minh. Nhìn con quỷ đang rên la tuyệt vọng trong tay hắn, Ứng Tư Tuyết im lặng lắc đầu.
“Bộ anh nghĩ con quỷ này trả lời câu hỏi của anh được à? Chẳng phải anh từng nói lệ quỷ chính là trạng thái hỗn loạn trong tinh thần đi cùng với nỗi căm hận ư? Giò có thể giao tiếp với nó được à?”
Dương Húc Minh bóp chặt con quỷ trong tay, hung dữ trừng nó, rồi nói:
- “Mày nói nhanh! Không thì bố đây chặt chết mày!”
Trong khi đó, Lâm Thu hồi hộp nhìn phía sâu bên trong khu vực này, nói nhỉ: - “Anh nói chi lớn vậy? Coi chừng bọn quỷ khác nghe thấy rồi đi ra đó nghen!”
Dương Húc Minh nhìn xung quanh, bình tĩnh nói: - “Em nghĩ là bọn chúng chưa ra à? Lúc anh chụp được con lệ quỷ này, thì bọn quỷ còn lại đã hiện ra hết rồi. Nhưng mà, khi anh vừa hỏi quan tài máu ở đâu thì bọn quỷ kia chạy trốn hết.”
Nhờ việc đeo khóa trường mệnh trên cổ, Dương Húc Minh nhìn thấy tận mắt bọn quỷ kia hiện ra từ những góc nhỏ hẻo lánh tại khu kiến trút này, cuối cùng lại rụt đầu chui về dãy nhà mù mờ ở phía xa xa. Ứng Tư Tuyết vừa nghe hắn nói thế liền ngạc nhiên hỏi: - “Ghê vậy anh? Ngay cả lệ quỷ mà cũng bị hù dọa chạy trốn à?”
Cô ấy bèn nhìn một vòng, hoi: - “Hiện tại còn con quỷ nào ở đây không anh?”
Cảnh vật đã sáng tỏ dần. Vị trí của ba người hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153016/chuong-344.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.