Dịch giả: BsChien
Thái độ của lão già rất cộc cằn cáu gắt, Dương Húc Minh vội vàng xin lỗi.
- "Ông bác à, đừng giận, là cháu sai. Cháu cũng là bất đắc dĩ mới phá quan tài của bác. Con quái vật kia đang nhanh chóng xông vào rừng trúc. Cháu sợ nó tiến vào miếu Phật xong sẽ mang đến kết quả khủng bố nào đó.”
Lão nhân lạnh lùng nhìn hắn, nói:
- "Không có gì kinh khủng, đơn giản chỉ là thế giới hư ảo này dung nhập vào hiện thực. Tất cả chúng ta đều trở lại hang Dã Cô chân chính mà thôi.
Đến lúc đó các người nhanh chân chạy trốn, chạy thật nhanh vào thì vẫn có thể giữ được mạng nhỏ.”
Giọng của ông lão đều đều bình thản như kể một câu chuyện thông thường, nhưng nội dung bên trong thì khiến Dương Húc Minh và Ứng Tư Tuyết hiểu được vấn đề đã rất nghiêm trọng.
- "Nguyên bản cái thế giới hư ảo này tồn tại là có mục đích như vậy, chính là để giam giữ con quái vật kia sao? - Ứng Tư Tuyết lo lắng nói - “Cái thế giới hư giả này là do thiện niệm của tăng nhân đã tọa hóa kia sáng tạo ra hay sao?”
Ông lão nhìn Ứng Tư Tuyết một chút:
- "Các người biết cũng nhiều đấy nhỉ! Nhưng tiếc rằng biết có nhiều hơn nữa cũng vô ích mà thôi.
Quái vật kia một khi giải thoát ra, nó được tự do thì trên đời này không có người nào có thể kiềm chế nổi nữa.”
Ông lão cười nhạt, nói tiếp:
- "Nhờ phúc của các người, các người lần này đã triệt để giải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152912/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.