Dịch: BsChien
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Dương Húc Minh đã rõ ràng vấn đề, hắn âm trầm nói:
- Con nhện này đến từ ngoài thôn, lâu nay nó vẫn không từ bỏ ý đồ tiến vào trong làng. Chứng tỏ trong làng có thứ gì đó hấp dẫn nó.
Nhưng đó là thứ gì mà có thể kích thích con quái vật này đến mức độ như vậy? Là món tế phẩm nào đó hay nó chỉ đơn thuần là muốn giết chóc?
Cũng có khả năng là bản thể bên trong miếu Phật kia?”
Dương Húc Minh nhìn về phía Ứng Tư Tuyết, nói:
- "Cái xác khô trong Phật đường kia, không nghi ngờ gì, đó chính là hạch tâm của nơi này. Bất luận thiện niệm hay ác niệm đều là do nó sinh ra.
Ác niệm nhện khổng lồ mỗi lần vào thôn, nếu như chỉ muốn giết chóc, vậy thì đứng mũi chịu sào chính là những con quỷ chết cháy ở mấy căn nhà kia… Uhm, chính là mấy con quỷ trốn trong tượng Bất Động Minh Vương.
Thế nhưng con nhện lại không có hứng thú với mấy tên quỷ chết cháy này, mỗi lần vào nó đều trực tiếp hướng về phía rừng trúc mà đi.
Lần trước nó phát hiện chúng ta, cũng không có ngay lập tức tập kích, chỉ đứng ngoài cửa rình mò chờ đợi.
Nói như vậy, có lẽ khi đó không phải là trong phòng có thứ quỷ gì chấn nhiếp con nhện, chỉ đơn giản là nó không thèm giết chết chúng ta.”
Bởi vì, theo tình huống thông thường mà nói, nó tóm được một con mồi liền bắt buộc phải biến mất, để cho thiện niệm tiếp quản thế giới nơi này.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152911/chuong-239.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.