Dịch: VoMenh
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Dương Húc Minh cầm vác Sát Phụ kiếm, tay cầm nến tang màu trắng, bước đi bên trong sơn động âm u. Hắn không quên cất hộp gỗ chứa thanh kiếm tại trong xe của Ứng Tư Tuyết.
Trước đó là ban ngày, hắn cần phải ôm cả hộp gỗ cùng thanh kiếm đế tránh sự chú ý của người khác, dù gì đi nữa thì một người thường mang thanh kiếm to khủng bố đi tới đi lui giữa đường sẽ bị coi là dị nhân.
Nhưng hiện tại là đêm khuya, Dương Húc Minh chẳng cần phải giấu diếm chi nữa giữa cái hang động tối đen như mực có khả năng bị Quỷ ám này. Hắn trực tiếp cầm chặt thanh đại kiếm có hình dáng dữ tợn này, bước đi chậm rãi trong hang động.
Một luồng gió lạnh lẽo ùa tới. Cỗ hang động thông gió này dường như rét lạnh hơn nhiều so với thời gian ban ngày. Tuy vậy, hiện tại đã hơn mười hai giờ khuya nhưng chẳng có hiện tượng linh dị nào xảy ra tại nơi đây. Ngoài trừ bóng đêm dày đặc và hơi lạnh âm u ra, Dương Húc Minh chẳng thể nhận ra có bất cứ chuyện dị thường nào xuất hiện.
Những tảng thạch nhũ to lớn vẫn treo cao trên đỉnh đầu hắn, xung quanh là lác đác những tảng đá nhỏ rãi đầy trên mặt đường khô cứng. Trong khi đó, bóng tối giăng kín hai bên lối đi khiến Dương Húc Minh khó có thể biết được phía trước có thứ gì đang chờ đợi mình. Ngọn nến tang màu trắng đang tỏa ra một quầng sáng nhàn nhạt chung quanh hắn, nhưng phạm vi rọi sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152886/chuong-214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.