Dịch giả: BsChien
Rời khỏi nhà Phạm Chí Cương, Dương Húc Minh vừa đi vừa trầm tư suy nghĩ.
Gã Phạm Chí Cương trẻ tuổi lưng gù này gây cho hắn một cảm giác không tốt. Hành động và lời nói của gã vô cùng kỳ quái, nhìn tuyệt đối không phải là người bình thường.
Giống hệt như bị ma quỷ nhập vào.
Mà bề ngoài của tên này cũng quá lôi thôi nhếch nhác. Toàn thân toát mùi hôi thối nồng đậm, không biết đã bao nhiêu ngày chưa tắm gội.
Chẳng lẽ người Mãn Thanh cũng có tập tục cha mẹ chết đi thì không tắm gội? Tên này suốt ngày ở nhà chẳng làm việc gì, tại sao không chịu đi tắm rửa gội đầu?
Để xác minh lại, Dương Húc Minh lấy điện thoại, nhắn tin hỏi người bạn học họ Long. Những chuyện về người Mãn Thanh, chính anh bạn này đã kể cho Dương Húc Minh nghe.
- “LoLoTiCa, anh bạn có đó không?”
Nhưng hắn nhắn tin hồi lâu vẫn không thấy đứa bạn trả lời. Mãi đến khi Dương Húc Minh đi tới đường lớn, điện thoại mới kêu bíp bíp báo tin nhắn tới.
- “Tớ đây! Có chuyện gì không bạn?”
- “Bạn rảnh không? Tớ muốn hỏi một chút về tập tục của người Mãn Thanh. Có tục lệ nào mà sau khi cha mẹ chết thì con cái không tắm rửa không?”
- "Làm gì có! Người Mãn Thanh không có tập tục kì lạ như thế đâu! Chúng tớ về bản chất cũng là người Hán mà thôi. Người Hán chẳng lẽ cha mẹ chết cũng không tắm à?”
- “ Cảm ơn bạn nhiều! Tớ hiểu rồi!”
Mặc dù Dương Húc Minh định hỏi thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152834/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.